HẬU QUẢ CỦA VIÊM DA DẦU
Viêm da chính là một phản ứng của da trước các yếu tố kích thích từ môi trường bên ngoài như nhiệt độ quá nóng hoặc quá lạnh, các sang chấn cơ học và hóa học trên da hoặc các loại kháng nguyên gây dị ứng cho da.
Mặc dù các bệnh viêm da đều không nguy
hiểm đến tính mạng người bệnh và không lây lan nhưng thường diễn biến
rất dai dẳng và gây ra khá nhiều phiền toái cho người bệnh.
Da là một cơ quan đặc biệt, bao phủ hầu
hết bề mặt của cơ thể và tiếp xúc trực tiếp với môi trường sống nên rất
dễ bị tổn thương bởi các tác nhân kích thích từ bên ngoài. Viêm da (còn
được gọi là chàm hoặc eczema) là một trong những biểu hiện bệnh lý ở da
thường gặp nhất. Đây là một nhóm gồm nhiều loại bệnh với các nguyên nhân
khác nhau, đặc trưng bởi tình trạng viêm nông trên bề mặt của da, gây
ra các biểu hiện ngứa, nề đỏ, nổi mụn nước, khi vỡ gây tiết dịch và đóng
vảy, hay gặp nhất là viêm da tiếp xúc, viêm da cơ địa, viêm da dầu,
viêm da thần kinh, tổ đỉa và đỏ da toàn thân. Biến chứng thường gặp của
tất cả các bệnh viêm da này là dày da do gãi nhiều và nhiễm trùng tại
các vết trợt loét.
Viêm da tiếp xúc: Là
dạng viêm da gây ra do sự tiếp xúc trực tiếp của da với một số kích
thích từ môi trường như thuốc, hóa chất, sơn, cao su, các kim loại nặng
hoặc ánh sáng. Hai cơ chế chủ yếu gây viêm da tiếp xúc là cơ chế dị ứng
và cơ chế kích ứng. Trong cơ chế thứ nhất, phản ứng viêm da được khởi
động do vai trò của phức hợp kháng nguyên – kháng thể, còn trong cơ chế
thứ hai, phản ứng viêm da gây ra do độc tính trực tiếp trên da của một
số hóa chất như kiềm, axit hoặc một số loại dung môi. Ban đỏ trong viêm
da tiếp xúc thường xuất hiện sau khi tiếp xúc với nguyên nhân gây bệnh
từ 4-24 giờ, rất ngứa, giới hạn ở vùng tiếp xúc và có ranh giới khá rõ.
Vị trí tổn thương thường gợi ý rất nhiều cho việc xác định nguyên nhân
gây viêm da tiếp xúc. Xác định và loại bỏ nguyên nhân gây bệnh là biện
pháp quan trọng nhất trong điều trị và dự phòng viêm da tiếp xúc.
Viêm da cơ địa: Là
một trong những bệnh lý ở da hay gặp nhất, thường xuất hiện ở những
người có cơ địa mắc các bệnh dị ứng như hen phế quản, viêm mũi dị ứng,
dị ứng thức ăn... Hơn 90% các trường hợp bệnh khởi phát ở trẻ dưới 5
tuổi và kéo dài đến tuổi trưởng thành. Nguyên nhân gây bệnh chính xác
không được biết nhưng một số yếu tố có thể làm cho bệnh nặng lên như
sang chấn tâm lý, thay đổi nhiệt độ hoặc độ ẩm trong không khí, nhiễm
trùng da hoặc mặc quần áo gây kích ứng da. Ở trẻ em, ban đỏ và mụn nước
thường xuất hiện ở mặt, da đầu, vùng quấn tã, bàn tay, bàn chân, cẳng
tay, cẳng chân. Ở người lớn, ban đỏ thường chỉ tái diễn ở một vài vị
trí, chủ yếu là ở cánh tay, bàn tay, khuỷu tay và khoeo chân. Ban đỏ
trong viêm da cơ địa rất ngứa. Viêm da cơ địa không thể điều trị khỏi,
dùng các thuốc kháng histamin thế hệ 1 và mỡ corticosteroid bôi tại chỗ
giúp giảm khá tốt biểu hiện ngứa. Corticosteroid đường toàn thân chỉ nên
sử dụng trong những trường hợp bệnh dai dẳng. Lưu ý giữ ẩm da, tránh
tiếp xúc với các chất gây kích ứng da và các tác nhân làm nặng bệnh.
Viêm da dầu: Là
một dạng viêm da mạn tính không rõ căn nguyên, đặc trưng bởi tình trạng
bong vảy ở mặt và da đầu. Viêm da dầu thường xảy ra ở trẻ nhỏ dưới 3
tháng tuổi hoặc ở người lớn trên 30 tuổi, bệnh thường gặp hơn ở nam
giới, có tính gia đình và nặng lên vào mùa lạnh. Viêm da dầu thường xuất
hiện từ từ, gây ra vảy gầu khô và dính ở da đầu, đôi khi gây ngứa và
không làm rụng tóc. Trong những trường hợp nặng, vảy da có thể xuất hiện
ở sau tai, trong ống tai, cung lông mày, sống mũi, quanh mũi, ngực hoặc
vai. Vảy ở da đầu có thể được điều trị với các loại dầu gội ngứa
pyrithion kẽm, selenium sulfid, salicylic acid, lưu huỳnh hoặc
ketoconazol. Những trường hợp có vảy dày cần được điều trị bằng các loại
kem có chứa corticosteroid hoặc salicylic acid. Việc điều trị thường
phải kéo dài nhiều tuần, nếu sau khi ngừng điều trị mà bệnh tái phát thì
việc điều trị có thể bắt đầu lại từ đầu. Lưu ý khi dùng các loại kem
chứa corticosteroid cho tổn thương ở da mặt hoặc cho trẻ em, nên ưu tiên
sử dụng những loại có tác dụng nhẹ như hydrocortison, dexamethason.
Đỏ da toàn thân: Là
một phản ứng viêm nặng gây đỏ da, nứt kẽ và bong tróc da toàn bộ cơ
thể. Thuốc là nguyên nhân chủ yếu gây đỏ da toàn thân, gặp nhiều nhất
thường do các thuốc penicillin, sulfonamid, isoniazid và barbiturat. Đỏ
da toàn thân cũng có thể là một biến chứng nặng của một số bệnh ngoài da
như viêm da cơ địa, vảy nến, viêm da tiếp xúc, viêm da liên cầu hoặc là
biểu hiện của một số bệnh ác tính về máu. Đỏ da toàn thân có thể khởi
phát nhanh hoặc chậm, da lúc đầu thường đỏ và căng, sau đó trở nên dày
và bong tróc, đôi khi có rụng tóc và móng. Bệnh nhân thường ngứa nhiều,
có thể bị sốt hoặc hạ thân nhiệt, da có thể bị nứt kẽ và tiết dịch, dễ
dẫn đến nhiễm trùng. Việc điều trị cần được tiến hành sớm trong bệnh
viện, các biện pháp chủ yếu là dự phòng nhiễm trùng bằng kháng sinh,
tăng cường bù dịch và bổ sung dinh dưỡng. Các loại corticosteroid đường
toàn thân như prednison, prednisolon được dùng trong những trường hợp
bệnh nặng hoặc không đáp ứng với các điều trị khác. Loại trừ nguyên nhân
gây bệnh cũng là biện pháp hết sức quan trọng.
Viêm da thần kinh gây ra do tình trạng gãi hoặc chà xát kéo dài tại một vị trí.Bệnh
thường xảy ra ở những người trong độ tuổi từ 20-50. Nguyên nhân đầu
tiên gây ngứa thường do viêm da tiếp xúc, nhiễm nấm hoặc ký sinh trùng,
nhưng sau khi nguyên nhân đã được giải quyết, người bệnh vẫn tiếp tục
gãi ở vị trí cũ (có thể do yếu tố tâm lý). Bản thân động tác gãi có thể
làm ngứa tăng lên và càng thúc đẩy người bệnh gãi, hậu quả là làm cho
vùng da tại chỗ trở nên dày và nâu sạm (liken hóa). Những đám da này có
ranh giới tương đối rõ, thường nằm ở da đầu, cổ, cổ tay, vai, cánh tay
và cổ chân. Việc điều trị thường gặp nhiều khó khăn và mất nhiều thời
gian. Cắt ngắn móng tay, mang găng cao su và hạn chế tối đa động tác gãi
là điều hết sức quan trọng. Các loại kem hoặc mỡ cortisteroid bôi tại
chỗ có tác dụng tốt giúp làm mềm da. Sử dụng các thuốc an thần hoặc gây
ngủ có thể giúp giảm động tác gãi khi ngủ.
Tổ đỉa: Là
một dạng viêm da mạn tính không rõ căn nguyên, đặc trưng bởi tình trạng
nổi mụn nước, ngứa ở gan bàn tay và mặt bên của các ngón chân, đôi khi ở
gan bàn chân. Bệnh thường gặp ở người trẻ tuổi, một số yếu tố có thể
làm bệnh nặng lên như căng thẳng về tâm lý, tiếp xúc với các kim loại
như niken, crôm, coban. Mụn nước của tổ đỉa thường có màu đỏ, rất ngứa,
tiết nhiều dịch và có thể đóng vảy dày. Bệnh thường tiến triển từng đợt
kéo dài 2-3 tuần. Điều trị bằng cách đắp gạc ướt tẩm kali permanganat
hoặc nhôm acetat có thể giúp giảm triệu chứng. Các loại corticosteroid
bôi tại chỗ tác dụng mạnh như fluocinolon, clobetason propionat có hiệu
quả khá tốt trong đợt cấp của bệnh.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét